TTMT với các hoạt động thiện nguyện chính gồm: Khám chữa bệnh; Mổ đục thủy tinh thể; Chăm sóc thiếu nhi mồ côi, khuyết tật; Khuyến học; Xây dựng cầu đường nông thôn,... TTMT rất vui chào đón bạn tham gia các hoạt động của đoàn.

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Thăm Phú Quốc hiên ngang đầu sóng

Thăm Phú Quốc hiên ngang đầu sóng Đường xa tuy có mệt, nhưng tất cả các thành viên trong đoàn đều có chung một cảm giác đó là niềm vui và hạnh phúc, hạnh phúc là được chăm sóc sức khoẻ và thăm hỏi thân tình với bà con nghèo nơi huyện đảo, nơi cách xa đất liền nhưng vô cùng hiếu khách và chân tình.
Phú Quốc hay còn gọi là Đảo Ngọc, là hòn đảo lớn nhất của Việt Nam, cũng là đảo lớn nhất trong quần thể 22 đảo tại đây, nằm trong vịnh Thái Lan. Đảo Phú Quốc cùng với các đảo khác tạo thành huyện đảo Phú Quốc trực thuộc tỉnh Kiên Giang. Toàn bộ huyện đảo có tổng diện tích 593,05 km², xấp xỉ diện tích đảo quốc Sigapore. Thị trấn Dương Đông, tọa lạc ở phía tây bắc, là thủ phủ của huyện đảo. Phú Quốc nằm cách thành phố Rạch Giá 120 km và cách thị xã Hà Tiên 45 km.

120px-Phu_quoc_temple_nguyen_trung_truc.jpg 180px-DINH_CAU.JPG 120px-Phu_quoc_marche_1.jpg
Đền thờ Nguyễn Trung Trực Toàn cảnh Dinh Cậu Chợ Dương Đông

Vùng biển Phú Quốc có 22 hòn đảo lớn nhỏ, trong đó đảo Phú Quốc lớn nhất có diện tích 574 km² (56.200 ha), dài 50 km, nơi rộng nhất (ở phía bắc đảo) 25 km. Điểm cao nhất tới 603 m (núi Chúa). Địa hình thiên nhiên thoai thoải chạy từ nam đến bắc với 99 ngọn núi đồi. Phần các vùng biển quanh đảo nông có độ sâu chưa đến 10 m. Tuy nhiên, cụm đảo nhỏ của cảng An Thới bị ngăn cách hẳn với phần mũi phía nam của đảo Phú Quốc bởi một eo biển có độ sâu tới hơn 60 m.

Ngày 22-25/04/2010 Chi Hội từ thiện Minh Tâm và Chi Hội từ thiện Trái Tim Vàng thuộc Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo Tp.HCM với trên 130 thành viên đã có chuyến công tác từ thiện tại huyện Đảo Phú Quốc. Cùng kết hợp với đoàn là Chi Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo An Thới đã tổ chức chương trình khám chữa bệnh phát thuốc và tặng quà gần 1000 người dân nghèo tại thị trấn Dương Đông. Các thành viên trong đoàn còn có đêm giao lưu văn nghệ tại địa phương thật vui vẻ và đầy ý nghĩa.





Nhân chuyến công tác từ thiện lần này ba Chi Hội Minh Tâm, Trái Tim Vàng và An Thới ký kết bản ghi nhớ liên kết cùng tổ chức các chuyến công tác từ thiện tại huyện đảo Phú Quốc định kỳ hàng năm.





Đặc biệt trong chuyến công tác từ thiện lần này tất cả các thành viên trong đoàn được tham quan Bãi Sao, bãi biển đẹp nhất tại huyện đảo và tắm biển câu cá tại Hòn Thơm.

Đường xa tuy có mệt, nhưng tất cả các thành viên trong đoàn đều có chung một cảm giác đó là niềm vui và hạnh phúc, hạnh phúc là được chăm sóc sức khoẻ và thăm hỏi thân tình với bà con nghèo nơi huyện đảo, nơi cách xa đất liền nhưng vô cùng hiếu khách và chân tình.



Thay mặt toàn thể các thành viên trong đoàn và hai Chi Hội Minh Tâm và Trái Tim Vàng kính chúc tất cả bà con tại huyện đảo Phú Quốc luôn hạnh phúc, khoẻ mạnh và làm ăn phát đạt, và cũng không quên nói lời cảm ơn đến lãnh đạo huyện Phú Quốc, xã An Thới, Thị trấn Dương Đông, Chi Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo An Thới đã tạo điều kiện và giúp đỡ cho đoàn có chuyến công tác thành công tốt đẹp.

Trân trọng.

DH

- Để xem đầy đủ về hình ảnh hoạt động của chuyến công tác từ thiện khám chữa bệnh và tặng quà tại huyện Phú Quốc, thị trấn Dương Đông xin vui lòng nhấn vào đây: Hình Khám bệnh


-
Để xem đầy đủ về hình ảnh chuyến tham và giao lưu với chi hội bảo trợ bệnh nhân nghèo huyện Phú Quốc, thị trấn Dương Đông xin vui lòng nhấn vào đây: Hình tham quan

MỌI SỰ GIÚP ĐỠ XIN GỬI VỀ

Tổng kinh phí thực hiện chuyến công tác: 71.960.000
Chi Hội từ thiện Minh Tâm: 38.200.000đ
Chi Hội từ thiện Trái Tim Vàng: 10.000.000đ
Gia đình Ngọc Liên: 5.000.000đ

1 Nhận bệnh có phiếu 850
2 Nha 122
3 Siêu âm 291
4 Xét nghiệm 174
5 Đo điện tim 116
6 Phụ khoa 275
7 Vật lý trị liệu 46
8 Khám nội và cấp phát thuốc 988
Tổng số lượt người khám bệnh 2.012

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Về với đảo Ngọc

Một ngày sau khi trở về từ chuyến đi Phú Quốc cùng đoàn TTMT nhưng chắc hẳn đối với nhiều người, vẫn còn chút “dư âm” của cơn say tàu xe sau gần 2 giờ lênh đênh trên biển và suốt hàng giờ liền ngồi trên xe.

Về lại với SG, về với cái nắng chang chang, với bụi bặm, tắc đường ta lại nhớ màu xanh, xanh dường như đến tận cùng của biển đảo Phú Quốc mùa này. Xem lại những hình ảnh của chuyến đi, lại nghe như có tiếng gió, tiếng sóng biển vi vu vọng về từ nơi nào xa lắc...


Cập bến tàu Dương Đông – Phú Quốc vào một buổi sáng tháng Tư sóng yên biển lặng, vừa bước chân ra khỏi tàu, chúng tôi đã thấy băng rôn chào mừng đoàn TTMT của nhân dân huyện đảo.

Nơi chúng tôi đến chứa chan nắng, ăm ắp gió…và chan chứa cả tình người. Phú Quốc được mệnh danh là hòn đảo Ngọc nên rất có lợi thế phát triển về du lịch. Ta có thể dễ dàng tìm thấy những chiếc du thuyền, những nhà hàng, những resort sang trọng...

Tuy nhiên, ta có thể cảm nhận ở một góc riêng nào đó của huyện đảo Phú Quốc với những con người, những cuộc đời lam lũ. Quanh năm, họ lênh đênh trên biển rộng bao la nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo.

Nơi chúng tôi đến, có những bờ cát trắng mịn trải dài xa tít tắp, có những hàng dừa xôn xao vươn mình trong nắng mai…

Nơi chúng tôi đến, có nụ cười của bà cụ gầy như sương khói chơi vơi. Chúng tôi gặp bà trong buổi chiều tặng quà cho bà con nghèo ở An Thới. Sau một hồi “bám” lấy bà cụ, chúng tôi đã trở nên gần gũi với bà hơn.

Khi biết đoàn chúng tôi từ Sài Gòn ra, bà kể chúng tôi nghe: “Bà cũng có thằng cháu đi làm công nhân ở Sài Gòn. Nó thương bà lắm. Nó bảo khi nào để dành được tiền sẽ về dẫn bà vào đó đi Đầm Sen chơi. Bà không muốn đi đâu cả, chỉ muốn nó bình an trở về". Giọng bà nghe sao mà chân chất lạ! Bàn tay gầy guộc của bà vẫn lặng lẽ đan vào nhau khi bất chợt đêm về nghe nhà hàng xóm kể có người công nhân bị thương ở công trường…Bà lo cho đứa cháu xa nhà…

Nơi chúng tôi đến còn có cả những em bé nép mình bên mẹ, ngơ ngác nhìn đoàn người lạ hoắc và thì thầm với mẹ: “Các cô chú ở Sài Gòn ra kìa!”.

Nơi chúng tôi đến, có những khuôn mặt rám nắng và gió biển. Ngỡ bàn tay còn hơi ấm khi trao ông cụ bị cao huyết áp một cốc nước để ông uống thuốc mà chị Thúy Hà đưa. Nhớ cả nụ cười thật hiền trên khuôn mặt của ông…

Nơi chúng tôi đến đầy nắng, đầy gió. Trước khu vực nhận bệnh, gió khẽ chạm vào đôi mắt của một thành viên trong đoàn. Cay cay. Bỗng dưng nước mắt chị chảy ra khi chị lặng lẽ biếu bà cụ một ít tiền để bà mua quà cho đứa cháu nhỏ ở nhà.

Nhìn cách bà cẩn thận cất tiền vào sau mấy lớp bọc rồi ghim lại mà bỗng thấy rưng rưng…

Nơi chúng tôi đến thật lặng lẽ, bình yên. Ánh chiều vàng vọt trải trên con đường chúng tôi đi về sau một ngày khám bệnh cho bà con tại bệnh viện đa khoa huyện đảo Phú Quốc.

Nhiều thành viên đã ở lại đến phút cuối cùng để thu dọn thật sạch sẽ khu khám bệnh. Những giọt mồ hôi đã được đổi lấy những nụ cười, những tin yêu...


Giây phút cùng nhau chia sẻ cốc nước mía mát lạnh sẽ là kỷ niệm đẹp trong lòng mọi người. Niềm vui ấy tưởng chừng như bé nhỏ, giản dị lắm nhưng không hẳn ai cũng có được giữa nhịp sống hối hả này.

Chúng tôi đến và ra đi cũng rất vội vàng nhưng những ngày ngắn ngủi ở vùng đất phía Nam của đảo Phú Quốc là những giờ phút chúng tôi được giao thoa với đất trời, với lòng người.

Đêm Phú Quốc không ồn ào, náo nhiệt. Ánh đèn vàng hiu hắt không soi rõ bước chân của chúng tôi - người khách lạ lang thang trên con đường ra Dinh Cậu, ra chợ đêm Phú Quốc,… nhưng chúng tôi vẫn đi, vẫn hát cho nhau nghe…

Khép lại những ngày rất xanh trên huyện đảo Phú Quốc, chúng tôi lên tàu vào lại đất liền. Sóng biển chẳng bình yên như lúc đi ra đảo nhưng đoàn cũng đã trở về an toàn.

Cuộc sống vẫn ngày ngày trôi qua để chúng tôi biết có buồn, có vui, có mưa, có nắng cũng như những con sóng ngoài đại dương có lúc dữ dội, lúc dịu êm…Biết như thế để bình thản đón nhận, để mỉm cười, để sẻ chia yêu thương và để cùng nhau đi tiếp những hành trình phía trước với niềm tin vào cuộc sống...

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Tình đất đỏ miền Đông

Thế là tháng Ba lại sắp sửa đi qua.

Ta nhận ra tháng Ba đi qua thật nhẹ nhàng vào một ngày cuối tuần khi ta được cùng đoàn TTMT về với bà con ở huyện Hớn Quản – Bình Phước.

Những cánh rừng cao su bạt ngàn, những khu rừng điều bao la, những con đường đất đỏ, ánh nắng ban mai tinh khôi xuyên qua từng thân cây, kẽ lá,...tất cả hiện ra trong trẻo, hiền hòa và mang những nét rất riêng của Bình Phước.



Ta đánh dấu một ngày cuối tháng Ba bằng những khoảnh khắc ở mảnh đất đỏ miền Đông.

Ta biết rằng đằng sau nụ cười của người phụ nữ này là những giọt nước mắt thầm lặng.

Một buổi sáng cách đây 14 năm, vợ chồng chị đã nhặt được đứa trẻ này trong một rừng điều khi họ đang đi làm thuê .



Đã bao mùa hạt điều đi qua rồi trở lại nhưng em vẫn không có được những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, nô đùa như những đứa trẻ khác bởi em đã bị nhiễm chất độc hóa học điôxin từ lúc lọt lòng.

Ai đó đã nhẫn tâm chối bỏ em nhưng đâu đó giữa dòng đời ta vẫn bắt gặp những tấm lòng như đôi vợ chồng nghèo này.

Tuy cuộc sống làm thuê, làm mướn nuôi 4 người con đang tuổi ăn tuổi lớn của họ đã quá vất vả nhưng họ vẫn quyết định cưu mang, chăm sóc em như chính con ruột của mình.

Trao tay người phụ nữ một cốc nước, ta thấy lòng mình trĩu nặng khi nhìn thấy cô cho em uống một cách khó nhọc.

Có thể, rồi mai đây những gương mặt ấy sẽ chỉ còn là chút nhớ nhớ, quên quên trong ta vì cuộc sống bộn bề cứ cuốn trôi ta đi nhưng chỉ mong ai đó hãy thầm nhắc nhau: “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ... ”. Vì vậy, ta trao gửi đến nhau một vài khoảnh khắc ngắn ngủi ở Hớn Quản - Bình Phước để bạn và tôi - chúng ta đừng đi lướt qua cuộc sống một cách vô tình.

Ta hãy luôn giữ gìn, trân trọng giây phút ấy vì đó chính là lúc ta kiếm tìm “khoảng lặng” cho chính mình, cho ta một chút men say để tiếp tục đi hết những năm tháng trong đời.



Ta nhớ giây phút khi được nhìn thấy nụ cười của em - nụ cười như xua tan cái nắng của một ngày cuối tháng Ba trong ta. Được một "cây kéo" trong nhóm Trái tim vàng cắt tóc cho mình, em bé cười hồn nhiên quá đỗi !

Ta nhớ cả ánh mắt của bà cụ ngồi chờ ở phòng phát thuốc. Ánh mắt ấy giúp ta nhận ra...

Có những con đường ta đi qua trong một ngày cuối tuần với bao niềm yêu thương.

Có những con đường ta bước đi mà thấy bàn chân mình không vội vã.

Ngày tắt nắng để cho mưa về giăng khắp lối.

Những cánh rừng cao su cứ lùi dần rồi khuất xa trong ta…

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Tháng Ba về với Hàm Thuận Nam...

Tháng Ba… đoàn TTMT lại có cuộc hành trình ngược đường tìm về với mảnh đất Hàm Thuận Nam – tỉnh Bình Thuận.

Tháng Ba…ta đánh dấu chặng đường về với Hàm Thuận Nam bằng những con đường hoang vắng, những ngôi nhà đơn sơ...

Cuộc sống của người dân nơi đây có lẽ ít khó khăn hơn so với những vùng đất mà đoàn TTMT đã đi qua.

Tuy nhiên, ta vẫn cảm nhận được những thiếu thốn của họ về nhiều mặt, đặc biệt là y tế,...

Nhịp sống bận rộn ở phố thị ồn ào cứ len lỏi, bám chặt lấy mỗi người...để chúng ta trôi đi trong những tháng ngày “bán mặt cho máy tính, bán lưng cho vách tường”…

Về Hàm Thuận Nam vào một ngày đầu tháng Ba... ta sẽ thấy mình “lời” rất nhiều…

Chúng ta cứ mê mãi vẽ ra một chân trời hạnh phúc phía trước mà quên mất những điều hạnh
phúc thật giản dị xung quanh mình…

Chỉ cần bạn và tôi hãy hòa mình cùng nắng, cùng gió, cùng con người nơi đây... trong những giờ phút ngắn ngủi…

Ta sẽ thấy... gần gũi lắm, giản dị lắm những người mẹ, người chị... đã bao mùa nắng đi qua, đôi bàn chân của họ vẫn bám chặt vào mặt cát bỏng rát…


Ta sẽ thấy...những chiếc xe đạp cũ kỹ nhuốm màu thời gian, mưa nắng và cả những giọt mồ hôi thầm lặng của những người cha, người chú..

Ta sẽ thấy....hai chiếc bóng chan hòa với nhau làm một trên con đường dẫn ông cụ vào khu xét nghiệm....

Mong sao lối ông cụ đi về sẽ bớt chênh vênh...

Ánh mắt ta dừng lại khi trông thấy một bà cụ ngồi lặng lẽ dưới gốc cây ... ta trôi đi trong câu chuyện thật giản dị của hai bà cháu cùng một thành viên trong đoàn...

Chỉ cần bạn và tôi hãy dành chút thời gian để trò chuyện, tâm tình tình cùng những con người nơi đây....ta sẽ thấy những bộn bề trong ta trôi về phía lãng quên…

Chỉ cần bạn và tôi nhìn vào đáy mắt em thơ... ta sẽ nhận ra dẫu cuộc sống hàng ngày cứ cuốn ta đi nhưng nếu ta biết cho và nhận về những điều thật giản dị như thế thì ta sẽ cảm, sẽ hiểu được cuộc sống yêu thương đến nhường nào…


Tháng Ba về với Hàm Thuận Nam…ta lắng nghe một tiếng chuông chùa trên núi Tà Cú mà thấy lòng nhẹ bẫng…

Tháng Ba dịu dàng…nhưng tháng Ba cũng lắm lo âu…

Sau những cuộc hành trình cùng đoàn TTMT, chúng ta càng nhận ra rằng để tổ chức được một chuyến đi như vậy thật không hề đơn giản.

Đó là kết quả những ngày tiền trạm của các anh chị trong BTC, là những chiều sau giờ làm ở công ty họ phải chạy ngược xuôi lo từng khâu với mong muốn chuyến đi thật chu toàn...

Đó còn là sự chung tay, giúp sức của rất, rất nhiều người....

Chẳng thể nói trước được điều gì cho năm 2010…

Chỉ mong sao ai cũng có thật nhiều sức khỏe và TTMT sẽ cố gắng trong phạm vi có thể để ngày càng đặt chân đến nhiều mảnh đất cần được san sẻ yêu thương....

Hy vọng những chuyến khám bệnh, phát thuốc miễn phí sẽ cứ dày lên theo năm tháng vì Hàm Thuận Nam và biết bao vùng sâu, vùng xa khác luôn cần những tấm lòng sẻ chia của đoàn TTMT và cộng đồng.

Vẫn biết cuộc đời này không phải là cổ tích nhưng ta cứ ước ao ngày càng có....

thật nhiều phép màu...

thật nhiều yêu thương...

và thật nhiều nụ cười...

cho những cuộc đời còn ẩn mình trong góc khuất của mùa xuân…

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Một vài khoảnh khắc trên đất Cambodia

Chuyến đi từ thiện tại Cambodia là chuyến đi thứ 4 mà tôi được tham gia cùng đoàn TTMT.

Sau lần đọc entry “Những giọt nước bé nhỏ” của chị Thúy Hà, tôi thầm nghĩ chắc mình sẽ không viết một entry nào nữa vì tôi cũng có tâm trạng như chị: “mỗi chuyến đi, đến một vùng sâu, vùng xa khác nhau, nhưng những cảnh đời khốn khó sao có cùng chung hoàn cảnh giống nhau đến thế. Tôi nghĩ nếu mình viết mà cứ lặp đi lặp lại hoài sự nghèo khổ của người dân mình, ca ngợi sự nhiệt tình của thành viên đoàn, nói mãi về sự tận tâm của đội ngũ Y, Bác sỹ…mà không có cách gì giải quyết tận gốc vấn đề thì cũng chẳng ích gì” (trích entry “Những giọt nước bé nhỏ”).

Tuy nhiên, chuyến đi Cambodia - dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận chút sắc màu, hương vị và con người của đất nước Chùa Tháp để khi trở về Việt Nam tôi lại phả lòng mình vào entry này…

Kompong Cham - Cambodia - Ta thấy cuộc đời bớt những xô bồ…

Kompong Cham - Cambodia - nơi ta đã lưu giữ những mảnh ghép bình dị của cuộc sống…

Vẫn là những ngôi nhà tạm bợ…

Vẫn là những cuộc đời lam lũ…

Kompong Cham – một vùng đất mộc mạc…

Tôi đã nhìn thấy em trong chiếc áo cũ kỹ và có lẽ ta không còn đoán được màu sắc trước đây của chiếc áo em mặc là màu gì…


Tôi đã nhìn thấy những cụ già, các em nhỏ…- những mảnh đời của cuộc sống thực giữa lòng Cambodia


Có phải cuộc sống mà tôi hòa mình vào trong những giờ khắc ngắn ngủi ở Kompong Cham từ lâu đã như thế và sẽ tiếp tục như thế đến khi nào?

Không điện

Không nguồn nước sạch…

Tìm đỏ cả mắt ta mới thấy một trung tâm y tế công cộng...

Chuyến đi lần này, sự bất đồng về ngôn ngữ là điều mà ai cũng phải nghĩ đến. Ngoài sự trợ giúp về việc phiên dịch từ phía nước bạn, các thành viên của đoàn TTMT đã “tự thân vận động” giao tiếp với người dân Cambodia bằng tay, bằng ánh mắt,…để chuyến khám, chữa bệnh đạt được kết quả tốt đẹp

Nhiều thành viên còn nhanh chóng học cách phát âm vài từ cần thiết như: chư clai na ( đau ở đâu) chăm tít ( ngồi chờ), O kul ( cám ơn)...

Đôi khi, cảm xúc không cần phải thể hiện qua lời nói…

Đôi khi, bao nhiêu lời yêu thương cũng chẳng thể giá trị bằng một hành động cụ thể, bằng một ánh mắt ấm áp…

Đôi khi, ta hiểu rằng vẫn có những lời nói trong lặng yên…


Tôi đã nhìn thấy những người mẹ, người chị đến khám tại phòng khám siêu âm. Có lẽ đây là lần đầu tiên họ tiếp xúc với những thiết bị khám chữa bệnh hiện đại như thế nên họ rất e dè, ngại ngùng…

Tôi đã nhìn thấy em – một cô bé đưa bà ngoại của mình đến khám bệnh rồi lại vui vẻ lội bộ một quãng đường xa mua đá giúp cho bộ phận hậu cần…

Tôi đã nhìn thấy chị - một người mẹ trẻ 24 tuổi…Chị ôm đứa con gái bé bỏng chưa tròn một tháng tuổi của mình đến khám bệnh. Nhìn phía sau lưng của em bé, ai nấy cũng đều chạnh lòng..


Cuộc trò chuyện ngắn ngủi cùng chị nhờ sự phiên dịch của một bạn sinh viên Cambodia , tôi chỉ kịp biết đôi điều...

Và còn nhiều, còn rất nhiều những khoảnh khắc ngắn ngủi khác...

Ai đã một lần dạo bước trên đại lộ Monivong…

Ai đã một lần nhìn thấy Cambodia về đêm tại những khu trung tâm chắc hẳn sẽ có phút giây choáng ngợp trước vẻ hào nhoáng…

Cambodia về đêm vẽ lên trong bạn, trong tôi một đô thị ồn ào náo nhiệt…

Nơi đây là những casino lấp lánh ánh đèn màu.


Nơi đây là những nhà hàng, khách sạn sang trọng…

Nơi đây bạn sẽ thấy những em nhỏ được đến trường, được đến những khu vui chơi trong chiếc Lexus sáng choang…

Kompong Cham tách biệt khỏi đô thị ồn ào ấy…

Kompong Cham vẽ lên trong bạn, trong tôi những con đường đất đỏ, bụi tung mịt mù…

Nơi này bạn sẽ thấy những em bé mặt mũi lấm lem bụi đất…Mong sao cuộc mưu sinh đừng làm mất đi trong đôi mắt em những tia sáng long lanh của tuổi thơ

Nơi này bạn sẽ gặp những người dân quê lam lũ... cả cuộc đời không hề biết đến việc chăm sóc sức khỏe tại những trung tâm y tế...


Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải là đích đến…

Ban đầu, bạn, tôi,… tham gia những chuyến đi từ thiện có thể vì sự ham vui chăng?

Nhưng rồi hạnh phúc mà ta nhận được trên mỗi cuộc hành trình sẽ giúp chúng ta khe khẽ thấy tim mình đập một nhịp bình yên...

Trong chuyến khám bệnh tại Cambodia, vì không hợp khẩu vị nên có bác sĩ chỉ ăn sáng với một chén bún và nước tương nhưng họ vẫn vui vẻ làm việc đến tận 12h trưa...

Bữa ăn trưa cũng qua loa...nhưng nụ cười vẫn theo các thành viên suốt buổi chiều hôm ấy...

Ngày mai, có thể bạn sẽ đi đến một vùng đất xa xôi nào đó để sinh sống...

Ngày mai, tôi có thể trở về mảnh đất miền Trung của mình...

Nào ai biết ngày mai rồi sẽ ra sao…

Vậy thì bạn và tôi hãy “cháy” hết mình cho những chuyến đi như thế ngay khi chúng ta còn có thể...

Hãy cứ sống hết lòng với cảm xúc chân thành qua những khoảnh khắc ngắn ngủi trong mỗi hành trình

Yêu thương ta trao nhau qua những chuyến đi từ thiện như cơn mưa làm vơi đi một phần sự khô cằn của vùng đất mà ta đặt chân đến...

Gieo yêu thương bằng tấm chân tình thì chẳng khi nào bạn và tôi lại nhận về nỗi đau…

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

CHƯƠNG TRÌNH CHUYẾN ĐI KHÁM BỆNH VÀ CẤP THUỐC MIỄN PHÍ CHO NGƯỜI NGHÈO TẠI KOMPONG CHAM – CAMBODIA TỪ 11-13/12/2009

Ngày thứ sáu 11/12/2009:
15g30 : Tập hợp, vận chuyển thiết bị, thuốc men lên xe
16g: Khởi hành, đón YBS tại Bệnh viện Từ Dũ, ăn bánh mì trên xe.
16g – 20g: Di chuyển đến Cửa khẩu Việt Nam – Cambodia
20g – 21g: Làm thủ tục qua biên giới, nghỉ lại tại Khách sạn Casino sát biên giới.
Ngày thứ bảy 12/12/2009:
5g – 5g30: Thức dậy, vệ sinh cá nhân.
5g30–7g30: Di chuyển đến điểm khám bệnh cách Cửa khẩu 70km
7g30 – 8g: Ăn sáng tại điểm khám bệnh.
8g -12g: Khám bệnh gồm Nội TQ, Siêu âm, Xét nghiệm, Nhi khoa, Nha khoa, Phụ khoa,… và cấp thuốc cho bà con nghèo.
12g – 13g: Nghỉ ăn trưa
13g – 16g: Tiếp tục khám bệnh và cấp thuốc cho bà con.
16g – 17g: Dùng cơm chiều
17g – 20g: Di chuyển về PhnomPenh nghỉ đêm
20g – 21g: Nhận phòng khách sạn, nghỉ ngơi tự do: Karaoke, Uống Cafe,..
Ngày Chủ nhật 13/12/2009:
7g – 7g30: Thức dậy, vệ sinh cá nhân
7g30 – 8g: Trả phòng, ăn sáng tại Khách sạn.
8g – 10g: Tham quan Hoàng cung, Chùa Vàng, Chùa Bạc… (tự túc tiền vé)
10g–11g30: Mua sắm tại Chợ Thmay
11g30-12g30: Ăn trưa tại Nhà hàng SORYA – PhnomPenh
12g30: Lên xe, khởi hành về TPHCM
19g: Ăn tối tại Trảng Bàng, chia tay hẹn chuyến đi sau…..
Lưu ý:
1. Vì là chuyến từ thiện tại nước ngoài nên tuyệt đối tuân thủ theo giờ giấc và qui định chung của đoàn. Không tự ý đi khỏi khu vực tập trung của đoàn. Luôn mang theo Passport.
2. Xe sẽ khởi hành đi và về đúng giờ để kịp qua biên giới, thành viên nào đến trễ thì tự đăng ký vé đi, về tại các điểm bán vé: Xe Mai Linh (855.23) 211 888 - (848) 3920 2929 hoặc xe SAPACO (855) 6376 1434 – 012 42 66 88. Xe không nán chờ các trường hợp đi trễ.
3. Các thành viên tự trả tiền vé tham quan, tiền nước và tiền điện thoại tại KS. Đoàn chỉ thanh toán tiền phòng và tiền ăn theo sắp xếp của Ban Tổ Chức.
Họ đang tái thiết lại đất nước nhưng cuộc sống vẫn còn rất nghèo
Họ đang chịu nhiều thiếu thốn về y tế. Cơ sở hạ tầng còn yếu kém: điện, đường, trường, trạm y tế, nước sạch,.. có nơi hầu như không có.
Họ vui mừng và trân trọng khi nhận quà tặng của các tổ chức từ thiện.
Họ luôn trật tự, không chen lấn khi nhận quà, Tư tưởng Phật giáo thấm sâu vào đời sống của họ: "số ai hưởng thì sẽ được hưởng" nên không cần phải bon chen.
Bé gái này nếu ở Việt Nam, được phát hiện và chữa trị sớm, thì đâu đến nỗi chịu cảnh mù lòa.
Vòng luẩn quẩn: bệnh tật > đói nghèo > bệnh tật > đói nghèo > bệnh....đã đưa đẩy nhiều trẻ em phải đi xin ăn!
Rất nhiều, rất nhiều trẻ em mắc những chứng bệnh mạn tính, do không đủ điều kiện chữa trị và thiếu thốn thuốc men, như em bé này sớm mắc căn bệnh toàn thân da như vảy rắn.
hoặc cụ già này để đến biến chứng hoại tử phải đoạn chi.
Khi máu cùng đỏ và nước mắt cùng mặn ...
.. thì việc chăm sóc sức khỏe cho họ là một nghĩa cử cao quý!
dẫu biết rằng con đường phía trước còn nhiều gian khổ...
nhưng những ánh mắt trông chờ...
rồi những nụ cười héo hắt
luôn thúc giục anh em Từ thiện Minh Tâm tiếp tục cuộc hành trình